Úp mặt đi xem
Kính thưa bà con,
"Ấn tượng" nhất trong những bức h́nh chụp người đi xem văn nghệ ca nô là bức "bốn cô che mặt". Nh́n bức ảnh này, đệ bỗng cảm thấy muốn viết vài ḍng triết lư vặt.

Ảnh: tứ nương đang hănh diện đi xem Đàm Vĩnh Hưng hát
Một hôm đệ viếng văn pḥng thú y, thấy ông thú y rửa vết thương, băng bó, chích thuốc cho con chó mà nó ngồi im ru. Lạ thật, bị rửa vết thương ắt là đau xót, bị chích thuốc ắt nhức nhối, nhưng mà con kiki ngồi im, mắt lại lim dim như đang hưởng lạc.
Ấy vậy mà khi thằng ăn trộm rón rén vô nhà, nhón gót chẳng dám làm phiền nó, con kiki cũng sủa inh ỏi, nhiều khi c̣n nhào ra quặp cho một phát.
Th́ ra là vậy, thông minh là ở chỗ đó, hiểu biết là ở chỗ đó. Con kiki biết ông thú y làm nó đau nhưng giúp nó, nó lim dim mắt, thưởng thức thú đau thương. C̣n thằng ăn trộm dù mơn trớn nó, kiki cũng biết đó là quân gian, nên gầm gừ nhào ra phập. Phân được đâu là hại, đâu là lợi, biết được đâu là ngay, đâu là gian, chính là sự khôn ngoan mà con chó có.
Con người th́ cần có sự khôn ngoan này hơn.
Than ôi!
Bị nó chửi là đỉ điếm, ma cô, ôm chân đế quốc. Liều mạng cùi vượt cửa tử thần. Nay có chút đỉnh xu hào trong túi, VC nó dụ, cho coi hát th́ lật đật xách bóp đầm đi coi. Không coi chết liền sao?
Nếu đi coi hát của VC mà "vô tư" th́ thật không mấy khôn. C̣n đi mà che mặt th́ rơ là biết ḿnh làm bậy. Biết làm bậy mà c̣n làm... Bó tay!!!
Tâm lư gia đă phân tích và biết rằng con chó có 4 cảm giác giống con người: tức, sợ, vui, buồn. Bốn cảm giác này, khi trộn với nhau với liều lượng khác nhau, sẽ tạo nên muôn vàn cảm giác khác nhau. Bốn cô sảnh sẹ này đang mắc cở. Mắc cở là nhiều vui cộng với một chút sợ và con vật cao cấp cũng có như con người.
Duy có 3 cảm giác mà con người có, c̣n con chó th́ không. Hai trong ba cảm giác đó là ngạc nhiên và ghê tởm (hay khinh bỉ).
Thấy bốn cô che mặt đi coi VC hát, hai cảm giác đặc trưng của con người ấy bỗng len lén tâm tư.
Nguyễn văn Hoàng
Vẹm ngửi
hơi cay bằng dân cày đổ máu!
nguyễn duy ân

Sự việc tên đặc
công xung kích văn nghệ Đỏ Đàm Vĩnh Hưng
bị lư Tống xịt một chút hơi cay ở San Jose
ngày 18/7/2010, đă được hầu hết dàn báo chí nô
bộc, bồi bút của đảng Cộng trong
nước đồng loạt và liên tục loan tin, lu loa
rằng Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công khủng
bố!
Điều nực cười là cách đây không lâu, công an
VC bắn chết hai người dân ở Thanh Hóa mà một
trong hai người chỉ mới 12 tuổi, công an
Quảng Nam Đà Nẵng đánh chết giáo dân Nguyễn
Năm ở Cồn Dầu th́ báo chí coi như đui
điếc, nếu có một vài tờ báo đăng tin th́
đă xuyên tạc, đảo ngược sự thật
cho rằng những nạn nhân chết v́ “chống
người thi hành công vụ!” V́ vậy đến nay
thủ phạm là những tên công an sát nhân vẫn nhỡn
nhơ chờ thời gian để mọi chuyện
sẽ đi vào quên lăng. Không chừng chúng đă
được điều động đến nơi
khác với cấp chức cao hơn như bao nhiêu vụ
trong quá khứ.
Công an lại đánh chết người dân tại trụ
sở công an Bắc Giang ngày 25/7/2010 là vụ mới
nhất với nhiều h́nh ảnh dân chúng xuống
đường, công an ch́m nổi rượt bắn dân
trên đường phố th́ chẳng phải là “tấn
công khủng bố?”
Đó là thứ “nhân quyền khác biệt” như gịong
lưỡi của Phạm Gia Khiêm, Nguyễn Văn
Hưởng… trơ tráo trả lời những chính khách
phương Tây mỗi khi bị nhắc nhở đến
chuyện “VN vi phạm nhân quyền!”
Đó là thứ tự do báo chí vẫn rêu rao đầu
cửa miệng Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú
Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Tô Huy Rứa, Lê Doăn
Hợp…trước những đại hội báo chí, những
lễ lạc trao giải thưởng báo chí truyền
thông.
Theo bài tường thuật “Lư Tống đối mặt
với án tù 5 năm” của kư giả VC Trần
Phước Mỹ từ Cali ngày 23/07/2010 ngoài việc
lấy “tin từ cảnh sát Santa Clara cho biết số
tiền bảo lănh để tại ngoại hậu tra
đối với trường hợp Lư Tống
được đề nghị tăng từ 52.000 USD lên
đến 100.000 USD. Lư Tống đang đối mặt
với 4 tội danh: đột nhập trái phép, sử
dụng hơi cay trái phép, chống người thi hành công
vụ và hành hung.”
Bài tường thuật ghi lại giọng lưỡi tên
Việt gian Lê Quốc Hùng, tổng lănh sự VC tại San
Francisco
“Là người đại diện cho Nhà nước
Việt Nam tại đây, tôi rất đau xót khi có người
Việt bị tấn công hoặc xâm hại. Tôi càng đau
xót hơn khi thủ phạm và nạn nhân cùng là
người Việt, cùng là đồng bào của ḿnh.
Về đạo lư, theo tôi biết, nhiều người
có mặt tại buổi nhạc hội hôm đó rất
bất b́nh trước hành động thô bạo, vô văn
hóa nhắm vào một ca sĩ đang mang tiếng hát
của ḿnh phục vụ cho bà con trong cộng đồng.
Hành động này chỉ làm tổn hại đến h́nh
ảnh của cộng đồng người Việt
ở đây.
Về luật pháp, có thể coi hành động tấn công
ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng vừa qua là một âm mưu
được toan tính kỹ của cả người
thực hiện và những kẻ đứng đằng
sau. Xâm hại thân thể công dân là hành vi phạm pháp cần
phải đưa ra truy tố.

Bảo hộ công dân là
một trong những chức năng quan trọng của
cơ quan đại diện tại địa bàn. V́
vậy, chúng tôi rất quan tâm đến vụ việc này.
Ngay khi được tin, chúng tôi đă liên hệ với ca
sĩ Đàm Vĩnh Hưng và những người tổ
chức chương tŕnh để thăm hỏi và t́m
hiểu vụ việc. Sau đó, Lănh sự quán đă có công
hàm gửi Văn pḥng Đại diện Bộ Ngoại
giao Mỹ tại San Francisco, Sở Cảnh sát Santa Clara và
Sở Cảnh sát Anaheim đề nghị họ thực thi
các biện pháp cần thiết để bảo
đảm an ninh cho ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cũng
như các ca sĩ Việt Nam khác đang biểu diễn
tại đây. Lănh sự quán cũng yêu cầu các cơ quan
pháp luật Mỹ có biện pháp xử lư thích đáng
đối với những cá nhân, những tổ chức
có hành vi phạm pháp vừa qua và những hành vi tương
tự sao cho phù hợp với luật pháp Mỹ và thông
lệ quốc tế.”(Báo Thanh Niên)
Một cán bộ văn công của đảng chỉ
mới nếm chút hơi cay mà tên lănh sự Lê Quốc Hùng
“rất đau xót” sao không thấy tên Việt gian CS nào
từ chủ tịch nước, tổng bí thư,
thủ tướng cho đến những tên đại
sứ, tổng lănh sự như Lê Quốc Hùng “đau xót”
khi người dân bị công an bắn hay đánh chết,
công nhân lao động bị hành hạ ở trong hay ngoài
nước, những phụ nữ bị bán nô lệ t́nh
dục rồi bị đánh đập, giết hại
ở Đài Loan, Nam Hàn, Campuchia, Tầu Cộng…?
Chúng đă biết “lợi dụng tự do dân chủ
ở Mỹ” để già mồm bênh vực cho loại cán
bộ dù chỉ là tép riu của chúng như Đàm Vĩnh
Hưng, c̣n tất cả người dân VN đều là rác
rưởi dù ở đâu chúng chẳng cần thiết phải
quan tâm, bận trí!
Hay bởi đă có nhiều tổ chức của
người Việt tỵ nạn CS lo cứu giúp chu toàn
cho tất cả những trường hợp công nhân VN,
nạn nhân buôn người cho nên đảng CS Việt gian
rảnh tay để tiếp tục “xuất khẩu lao
động”, buôn bán phụ nữ và trẻ em, đàn áp
khủng bố nhân dân ở trong nước? Đưa
văn công ra hải ngoại thi hành nghị quyết 36?

Xịt một tí hơi cay
vào mặt văn công VC là “thô bạo, là vô văn hóa cần
phải đưa ra truy tố”? Nhưng cưỡng dâm
nữ sinh vị thành niên như hiệu trưởng
đảng viên Sầm Đức Xương, chủ
tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô th́ nạn
nhân bị hăm hiếp ngồi tù c̣n tên chủ tịch
đến nay chỉ mới nghe “đ́nh chỉ chức
vụ” v́ “thiếu gương mẫu trong sinh hoạt!”?
Sàm sở với nữ tiếp viên nhà hàng như bí thư
tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế là Hồ Xuân Măn th́
được nêu cao thành tích “học tập tốt theo
gương đạo đức Hồ Chí Minh!”
“Bảo hộ công dân là chức năng quan trọng của
cơ quan đại diện” cho nên Lê Quốc Hùng ngay khi
được tin đă “liên hệ với Đàm Vĩnh
Hưng và những người tổ chức chương
tŕnh để thăm hỏi và t́m hiểu vụ việc.
Gởi công hàm cho đại diện bộ ngoại giao
Mỹ…”
Thế th́ những cơ quan đại diện ở
những nơi khác có chức năng ǵ khi người dân
VN bị hành hung, bị đánh giết? Hay chỉ có
chức năng bảo vệ những cán bộ
đảng viên cần thiết như Đàm Vĩnh
Hưng? Rơ ràng có sự liên lạc, cấu kết chặt
chẽ giữa các lănh sự quán, toà đại sứ VC
với đám văn công và các bầu sô tổ chức, là
những bộ phận đang thi hành nhiệm vụ
được đảng giao phó.
Làm sao tin được lời dối láo của Đàm
Vĩnh Hưng trong cuộc họp báo “ruồi bu, dơi
chuột” lúc 2 giờ trưa ngày Thứ Hai 19 tháng 7 tại
pḥng hội của khách sạn Ramada thành phố Garden Grove.
Mặc dù “Hưng la lên ‘Rát quá.. rát quá’, v́ đau quá Hưng
la lớn lên. Lúc đó chị Mỹ Tâm ôm lấy Hưng
rồi chùi mặt của Hưng.” Thế nhưng “Hưng
thấy người đàn bà đó phóng bỏ chạy và
sau đó cảnh sát bắt được”.
Bị đau rát nhưng vẫn mở mắt để
nh́n thấy “người đàn bà đó phóng bỏ
chạy” và vẫn thấy “sau đó cảnh sát bắt
được”
Thực tế qua đoạn phim rơ ràng vệ sĩ của
Đàm Vĩnh Hưng thuê mướn đă khống chế
“người đàn bà” ngay tại chỗ trong khi “bà” ta c̣n
cố gắng xịt thêm hơi cay nhưng không kịp,
không những thế những vệ sĩ nầy đă xô
đẩy “người đàn bà” vào vách tường gây
thương tích đổ máu, mà miếng băng cho
đến hôm nay vẫn c̣n trên thái dương
“người đàn bà” là Lư Tống!
Ở đâu th́ người ta cũng “phù thịnh” có
phải nước Mỹ đang bảo vệ, che chở
cho cường quyền là bọn Việt gian CS đă và
đang xâm nhập để quấy nhiễu cộng
đồng người Việt tỵ nạn đă hơn
một lần trốn chạy khỏi nanh vuốt của
chúng?
Đàm Vĩnh Hưng trả lời (báo chí) về vai tṛ
của ḿnh trong “Ủy ban hội liên hiệp thanh niên”:
“…họ (đảng) nh́n thấy ở Hưng và sức
ảnh hưởng của Hưng có một mức
độ lôi cuốn số khán giả trẻ ở
tại Việt Nam. Không phải ở riêng VN mà bất
kỳ một nước nào cũng vậy giới trẻ
chiếm một số đông và không phải ai cũng là
người tốt, những thanh niên bất hảo
rất nhiều những người đua xe ma túy cờ
bạc không nghề nghiệp. Họ muốn kêu gọi
những người thanh niên đó nên sống tốt
hơn đẹp hơn để làm giàu cho bản thân
ḿnh, gia đ́nh ḿnh cũng như cho quê hương
đất nước và họ nhờ tiếng hát của
Hưng, sức ảnh hưởng của Hưng
để có thể may ra kêu gọi được từ
cái sự yêu thương, yêu mến mà trước đây
họ dành cho Hưng cho tiếng hát của Hưng với
những ca khúc t́nh cảm th́ họ có thể sống
đàng hoàng hơn, đó là cái deal và cái mục đích mà
Hưng nhận lời để trở thành cái
người mà đại diện nói với công chúng, khán giả
trẻ, họ muốn dùng ảnh hưởng của ḿnh
để nói với thanh niên ở VN nên làm hay làm
đẹp. Ngoài ra công việc của Hưng th́ chỉ
đến những nơi nào đó để gặp các
bạn sinh viên, hát cho các bạn nghe, vào những trại
giáo dưỡng để hát cho những người
lầm đường nghe những bài t́nh ca cho họ
thấy bên ngoài cuộc đời bên ngoài c̣n đẹp
hơn để họ nhanh chóng ra ngoài xă hội.”
Đàm Vĩnh Hưng không dám nói tiếp là “ra hải
ngoại để hát cho thanh niên, sinh viên đừng
lầm đường chống phá đất nước
giàu đẹp” theo như công an Hà Tŕnh:
“…vụ Lư Tống tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng
vừa qua là có liên quan đến ‘chiến dịch’
chống phá Việt Nam của những kẻ bệnh
hoạn chống cộng mù quáng ở Mỹ cần
phải lên án mạnh mẽ.” (báo công an)

Đó là
thứ mồm mép của Việt gian CS: “Đàm Vĩnh
Hưng là CS, đảng CS là VN. Chống Đàm Vĩnh
Hưng là chống đảng, chống đảng là
chống phá Việt Nam!”
“Những người chống cộng ở Mỹ là mù
quáng là bệnh hoạn!”
Hoạt động cho cs ở Mỹ như Đàm Vĩnh
Hưng, bán nước cho ngoại bang như đảng CS
Việt gian mới là lành mạnh, mới là sáng suốt?
Đàm Vĩnh Hưng tự thú nhận và biện bạch:
“Nói mà để hát không th́ cũng không ai nghe th́ họ
muốn đưa Hưng vào cái nhân vật mà có trong 60
người thanh niên tiên tiến là những người có
cách sống tốt đẹp có sức ảnh
hưởng đến công chúng để có sức
thuyết phục các thanh niên xấu trở về
đường ngay chứ Hưng chẳng có tới
mấy cái buổi họp đó bao giờ và cũng
chẳng biết cơ quan đó nằm ở nơi
đâu. Hưng nhận lời chỉ để hỗ
trợ phần hát của ḿnh để gây quỹ làm cái ǵ
đó tốt cho thanh niên chưa tốt”
Rồi Đàm Vĩnh Hưng ḷi đuôi dối trá: “Với
cái bản tánh của Hưng điên loạn và ngông
cuồng th́ không có một cái cơ quan nào đơn vị
nào chấp nhận một người ngang tàng như Hưng
tóc tai vàng nhuộm như vậy ăn mặc sexy rồi
phát biểu ngông cuồng láo lếu th́ không có một cơ
quan nào chấp nhận như thế.”
“Với cái bản tánh điên loạn ngông cuồng, ăn
mặc sexy phát biểu ngông cuồng láo lếu” như
Đàm Vĩnh Hưng tự nhận lại “có sức
thuyết phục các thanh niên xấu trở về
đường ngay!” V́ vậy mà “họ (đảng)
muốn đưa Hưng vào cái nhân vật mà có trong 60 người
thanh niên tiên tiến là những người có cách sống
tốt đẹp có sức ảnh hưởng đến
công chúng!”
Chỉ trong một đoạn phát biểu, Đàm Vĩnh
Hưng đă lộ chân tướng lừa bịp, bất
nhất. Câu sau chửi câu trước. V́ chưa
được huấn luyện nghiệp vụ
đầy đủ.
Chứng tỏ VC đă khéo chọn lọc và sử
dụng đúng người đúng việc, một
người có chút năng khiếu ca hát như Đàm
Vĩnh Hưng, với chút kiến thức đủ gan ĺ
để chịu đựng, bất cố liêm sĩ,
miễn được bạo quyền nâng đỡ
để hái ra tiền.
Nên khi được hỏi: “nếu phải chọn
lựa tŕnh diễn một trong hai show tại hải
ngoại, một gây quỹ từ thiện cho VN hai là tranh
đấu cho dân chủ ở VN mà thời gian đều
thuận tiện cho cả hai th́ ca sĩ chọn lựa cái
nào...?”
Đàm Vĩnh Hưng không dám dứt khoát: “Hưng sẽ suy
nghĩ thật là khó để chọn một trong hai chương
tŕnh đó. Khi nào Hưng chọn xong sẽ báo cho mọi
người biết.”
Có nghĩa là chờ Đàm Vĩnh Hưng “thỉnh ư lănh
đạo” mới có câu trả lời!
Đàm Vĩnh Hưng cũng như đám văn công
chỉ là những con rối dưới sự dẫn
dắt điều khiển của “Ủy ban về
người Việt định cư ở nước
ngoài”, v́ vậy như Đàm Vĩnh Hưng khá thành
thật: “thật sự họ cũng không có nói cho tụi
em biết cái nghị quyết (36) đó là cái ǵ cả...”
Đúng! Đàm Vĩnh Hưng chỉ là loại robot
khỏi cần huấn luyện kỹ, chỉ cần
bấm nút điều khiển!
Theo Đàm Vĩnh Hưng “đi hát ở Mỹ không
bằng đi hát ở VN, hát ở VN một tuần
nhiều hơn một sô ở Mỹ” Thế nhưng
hằng năm Đàm Vĩnh Hưng phải qua Mỹ
cả chục lần chỉ để “gặp
người thân, bạn bè và đi shopping!”
Phụ họa theo luận điệu Việt gian cs,
nhiều người cho rằng những văn công cs ra
nước ngoài chỉ hát nhạc t́nh cảm để
kiếm tiền.
Đặc công văn nghệ Kim Cương, bọn bút nô
nằm vùng Vũ Hạnh, Sơn Nam, Trịnh Công Sơn…
trước đây cũng chỉ diễn kịch t́nh
cảm, viết văn t́nh yêu, quê hương…mặt
chuột chỉ ḷi ra khi nhà đă cháy rụi!
Văn công cái Ái Vân một thời núp bóng trá hàng để
cuốn hút và moi tiền người tị nạn, nay
nhiệm vụ đă hoàn thành, thị quay về làm nô công
cho đảng. Bây giờ là thời điểm thuận
tiên, được Mỹ dung túng, bọn văn công
đỏ công khai hoạt động thách thức cộng
đồng tị nạn!
*
Họa mất nước đang bên bờ vực
thẳm, nước Mỹ dù có thực tâm muốn kéo VN ra
khỏi nanh vuốt đại bá Tầu Cộng, cũng
khó ḷng thay đổi t́nh thế khi mà bọn trung
ương đảng VC chỉ toàn óc chó tim heo!
Bộ trưởng ngoại giao Mỹ, bà Hilary Clinton
đến Hà Nội dự hội nghị Asean với thông
điệp Mỹ đang trở lại Đông Nam Á, Thái
B́nh Dương để ngăn chặn đại Hán bành
trướng, nhiều “trí thức” trong nước nuôi hy
vọng, như tác giả Đinh Hoàn Thắng trong bài
“Gặp lại nhau ở tầm cao mới” có đoạn:
“Quá khứ và hiện tại, lư trí và t́nh cảm, chính
trị và đời thường..., tất cả
những cặp phạm trù đó rồi đây có c̣n là xung
lực cho mối bang giao, hiện vẫn c̣n gây nhiều
tranh căi trong đời sống chính trị của mỗi
nước, hay không? Chắc chắn sau chuyến thăm
được đánh giá là rất thành công này, bà ngoại
trưởng sẽ có những đề xuất chính sách
với vị tổng thống của bà. Một chính sách
hóa giải toàn diện hy vọng sẽ được số
đông ủng hộ, nhưng thiểu số những
người chống lại sẽ vẫn c̣n đó ở
mỗi nước.” (Tuần Việt Nam 25/7/2010)
“Một chính sách hóa giải toàn diện” của Mỹ
cần sự hợp tác của một khối Asean hợp
nhất và vững mạnh, chuyện nầy c̣n xa vời,
một nước Lào hèn yếu, Miến Điện
độc tài lệ thuộc Bắc Kinh, một Việt
Nam hôm nay đứng với Mỹ, hôm sau qua Bắc Kinh ṿ
đầu tạ tội. Bởi VN không có thực lực
ḷng dân, sức mạnh của một quốc gia không
phải nhờ vào lực lượng công an quá hung bạo
thừa sức để đè bẹp toàn dân từ
thể xác đến tinh thần.
“Số đông ủng hộ” ở trong nước có
vượt qua được trở lực nầy.
Trong khi “những người chống đối” là
những tên cầm đầu bán nước với
quyết tâm ôm chân bọn cướp nước.
“Những người chống đối” bên ngoài, về
phía Mỹ dù có thể chỉ là thiểu số, họ là
những chính khách có lương tri, họ đ̣i hỏi
người dân VN phải được tôn trọng.
Về phía “người Việt chống Cộng cực
đoan” chắc chắn không có ai tham vọng trở về
tranh quyền bính. Rất ít người chống
đối v́ “ḷng thù hận”. Họ chỉ đấu tranh
cho một VN thật sự tự do dân chủ, mọi
người dân phải được đối xử
công bằng. Họ chống lại bất cứ chế
độ nào độc tài, khủng bố, buôn dân, bán
nước. Dù họ chỉ là “thiểu số.”
Muốn bảo vệ đất nước, muốn phát
triển bền vững hài ḥa th́ VN phải có một
chế độ tự do dân chủ thật sự, tam
quyền phân lập rơ rệt. Mỹ hăy kiên nhẫn chờ
đợi, loay hoay cứu kéo chế độ hiện
tại chỉ hao công tốn của mà chẳng thu
được kết quả ǵ!
25/7/2010
nguyễn duy ân