Vứt Bỏ Nó Đi
Vi Anh
Con người không
phải thần thánh, không phải thú vật. Nên tội
phạm lúc nào, ở đâu cũng có. Nhưng một
chế độ tốt hay xấu, nhà cầm quyền có
phục vụ nhân dân hay không, có đáng tồn tại hay
cần vứt bỏ nó đi khi xem nó có c̣n đủ
khả năng sửa chữa, thiện chí, và điều
kiện bảo đảm công lư, đạo lư cho con
người và xă hội mà nó cai trị hay không. Nếu nó
quá suy đồi, hư hại, hũ bại th́ tốt
nhứt là người dân t́m cách này hay cách khác vứt
bỏ nó đi. Dưới cái nh́n đó, chế độ
CS Hà nội ngày càng tỏ ra đồi bại, suy tàn, không
mong ǵ cải thiện, cải tổ được -
hết thuốc chữa rồi. Nó như một bộ
phận chết trong cuộc sống của quốc gia dân
tộc, xă hội nhân quần VN nếu không vứt bỏ
nó đi để thay cái mới th́ quốc gia dân
tộc, xă hội nhân quần VN bị hư hại v́ nó.
Thực vậy, chưa cần đưa ra những
tội tày trời CS Hà nội đă gây ra như
nhượng đất, nhượng biển cho quân Tàu,
đàn áp nghiệt ngă người dân Việt. Mà chỉ
cần đưa ra vài thí dụ điển h́nh tội ác
thương luận bại lư, chà đạp đạo lư
và công lư ngay trong xă hội VN sẽ thấy rơ. Hỏi
chế độ CS Hà nội, nhà cầm quyền CS Hà
nội, Đảng CS cầm quyền đảng trị
toàn diện, c̣n người dân Việt nào ủng
hộ khi bao che một đảng viên, cán bộ là
Nguyễn Trường Tô, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Bí
thư Ban cán sự Đảng, Chủ tịch UBND tỉnh
Hà Giang đă biến thói hoang dâm, làm t́nh với trẻ
vị thành niên thành hệ thống có tổ chức mà
người thực hiện là cán bộ đảng viên
dưới quyền. Ủy Ban Kiểm Tra Trung
Ương, tỉnh ủy đă biết rơ tội trạng
thuộc trường hợp gia trọng vừa phạm
luật, vừa phạm thuần phong mỹ tục,
nhưng lại cố t́nh bao che cho nhau, bảo trợ
quyền lợi cho nhau. Bao che từ địa
phương đến trung ương, từ Bí thư
tỉnh ủy và Giám đốc Công an tỉnh Hà Giang
đến Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của
Đảng CSVN. Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương
Đảng chỉ khuyến cáo “nhắc nhở”, mà theo qui
luật Đảng “nhắc nhở là kỷ luật
nhẹ mà khi Đảng kỷ luật Đảng th́ không
bị h́nh phạt của luật pháp. Đảng viên
chỉ bị luật pháp truy tố khi Đảng khai
trừ đương sự theo nguyên tắc con
người trật chớ đảng CS không trật!
Cho đến vụ án hiệu trưởng một
trường phổ thông trung học, cũng ở
tỉnh Hà Giang, có liên quan đến vụ trên, một “nhà
giáo mất dạy, vô giáo dục” nhưng được
Đảng cất nhắc làm hiệu trưởng một
trung học, đó là cán bộ đảng viên CS
Sầm Đức Xương mua dâm hàng loạt nữ sinh đang
c̣n ở tuổi vị thành niên rồi sau đó gạ
dâng hiến cho tỉnh ủy viên cùng hưởng
để lập công và củng cố ghế. Thế mà khi
công việc đổ bể cả hệ thống công an,
toà án, đảng ủy và ủy ban biến nữ sinh
nạn nhân thành gái măi dâm. Một trong những tiêu chuẩn
phân biệt giữa chánh quyền tốt với nhà cầm
quyền xấu là chánh quyền tốt th́ xem mọi
người b́nh đẳng trước pháp luật,
đem kẻ phạm tội dân thường hay công
chức ra xét xử minh bạch. C̣n nhà cầm quyền
độc tài xấu th́ bao che người của họ,
coi người của họ là những người
đứng trên luật pháp.
Hỏi người dân VN làm sao c̣n dám giao sinh mạng, tài
sản, an ninh cá nhân và gia đ́nh ḿnh cho chế độ CS
Hà nội, nhà cầm quyền CS Hà nội, Đảng
cầm quyền CS Hà nội khi khắp nước từ
Bắc chí Nam, không biết bao nhiêu là chuyện xảy
ra tồi tệ cho dân hơn thời luật rừng
xanh nữa. Hỏi làm sao người dân chịu nổi guồng
máy cai trị một rừng luật nhưng Đảng
Nhà Nước tùy nghi, thoải mái áp dụng luật
rừng nữa. Tiêu biểu như ngày 21 tháng 01 năm
2010, một người phụ nữ nghèo ở Buôn Ma
Thuộc đi mót hạt cà phê trong một trang trại
bị người quản lư của trang trại bỏ
mặc cho đàn chó dữ cắn xé đến chết, mà
người chủ vẫn tỉnh bơ, an nhiên tự
tại c̣n ngon lành hơn chủ đồn điền Tây
thời Pháp thuộc nữa. Hỏi làm sao chịu nổi
trước cái chết em bé Bảo Trân 18 tháng tuổi
chết thê thảm v́ bị bảo mẫu dán băng keo vào
miệng năm 2007. Vụ em gái Nguyễn Thị B́nh bị
ngược đăi, bị nhục h́nh suốt 14 năm
mà Ban Giám Hiệu, tổ dân phố, hội phụ
nữ, công an khu vục, ban ngành đoàn thể h́nh thức
không thiếu thứ ǵ tự phụ nữa, đến bà
mẹ trẻ em không hề hay biết hoặc có biết mà
không can thiệp cho tới vụ người phụ
nữ bị đàn chó cắn chết vừa nêu trên.
Các vụ án cho thấy đạo đức xă hội
suy đồi tới bùn đen rồi. Cái ác độc, cái
xấu xa, cái thú tính đang làm chủ, đang nắm chánh
quyền, đang điều hành công lực. Thầy mua dâm
học tṛ với lời dụ tăng điểm. Tṛ
“lên giường” thầy với mong được
chiều cố. Thầy chơi đă rồi gạ cho
tỉnh ủy viên để được bao che, củng
cố cái ghế. Tỉnh ủy viên sướng như
điên bảo “đồng chí ngành giáo dục” t́m nữ
sinh “c̣n trinh”. Một ṿng lẩn quẩn tội ác ngày
càng bung ra gây oan nghiệt cho mọi tầng lớp dân chúng.
Một hệ thống tội ác có tổ chức bành
trướng trong guồng máy cai trị từ địa
phương đến trung ương. được
đảng viên cán bộ có chức có quyền gây án,
làm tội nhưng bao che nhau để hưởng thụ
trên cái cái suy đồi đạo lư, khổ sở
của người dân bị bịt miệng bịt
mồm, của công lư của xă hội VN bị CS làm
thui chột..
Chế độ CS Hà nội, Đảng Nhà Nước CS
Hà nội từ địa phương đến trung
ương, càng ngày càng làm xă hội VN thành hoang hoá.
Luật rừng, đạo đức tha hóa, cái xấu cái
ác ngày càng như cỏ dại mọc lan tràn. Dân
chúng, cá nhân, gia đ́nh, xă hội, tôn giáo bị kềm
kẹp kẹt cứng từ vật chất đến
tinh thần. Thấy tội ác không bị trừng trị,
luật pháp không thi hành, công lư bị chà đạp bởi
cán bộ đảng viên CS, càng ngày người dân càng an
phận thủ thường, thủ thân, vô t́nh, vô
cảm trước sư suy đồi của xă
hội. Trước cái thờ ơ lạnh nhạt
của đa số, thiểu số ác càng tự tung tự
tác, lợi dụng, bon chen, chụp giựt.
Chế độ CS Hà nội, Đảng Nhà Nước CS
Hà nội là một chế độ cai trị độc
tài đảng trị toàn diện. Không một ai chia xe
quyền hành được với CS. Mũi vại lái
chịu đ̣n, CS Hà nội không đổ thừa cho ai
được. Mọi quyền hành phải đi đôi
vói trách nhiệm. Chức phải có trách, chức phải có
vụ như quan niệm có chức phải có trách
nhiệm, có nhiệm vụ, chớ không phải như
chức quyền mà thôi như CS quan niệm và thường
nói qua tù CS này. Ngay thời xưa vương quyền,
người ta vẫn đặt vấn đề trách
nhiệm của người cầm quyền. Giáo bất
nghiêm sư chi đọa, Tử bất giáo phụ chi quá.
Vua hại nước hại dân chĩ là một độc
phu, người dân có quyền giết như giết
một tên độc phu./.
Vi Anh