Thằng Hát Một Roi,
Người Coi Một Chục !
Nguyễn Thanh Ty
Xưa nay, con hát
vốn chỉ là một thứ giúp vui cho
người đời. Dù ngày nay con
hát được gọi dưới cái
tên huê mỹ hơn là ca sĩ, nghệ sĩ nhân dân,
sao, siêu sao gì…gì… đi nữa cũng vẫn
cứ là con hát, thứ được
người ta dùng để giải trí sau
những giờ phút làm việc mệt
nhọc, cần đôi phút giây Giai tri
Con hát ngoài cái chuyện “ca hát cho
đời mua vui” ra, bọn chúng chẳng
làm gì có thể ảnh hưởng
đến nền hòa bình thế giới.
Nói trắng ra là dù có
được Đảng ta bày mưu tính
kế, chỉ đạo, giật giây thì cũng
chẳng làm rụng được một
cọng lông nào của thiên hạ cả. Nhất
là con hát xuất thân từ cái xă hội An
Nam Xă nghĩa nô lệ Tàu ngày nay.
Ngày xưa, giới con hát bị xã hội
khinh rẻ. Gia đình nào có con cái theo
nghề hát xướng là bị cha mẹ
từ bỏ ngay vì đó là thứ con
hư: “Trồng trầu thả lộn giây tiêu, con theo
hát bội mẹ liều con hư”. Và sự
khinh miệt đó đươc khẳng
định chắc như đinh đóng cột:
“Xướng ca vô loại”. Trường hợp
đất nước bị ngoại xâm, trong lúc
toàn dân đau lòng, uất hận, lo toan tìm
cách giết giặc cứu nước
thì bọn con hát vẫn “vô tư” hát xướng.
“Thương nữ bất tri vong quốc hận”,
vẫn cứ nhởn nhơ “Cách giang do
xướng Hậu Đình Hoa” thì đúng
là thứ “vô loại” chứ con ngôn điều
gì nữa!.
Ngày nay quan niệm cổ hủ đó đã
bớt phần khắc khe. Thay vào đó
bằng cái nhìn thiện cảm hơn.
Sự phê phán đã có phần nhẹ
nhàng hơn. Và bọn con hát bắt
đầu được trọng đãi hơn.
Nhưng cũng bắt đầu từ
đó, lợi dụng sự khoan dung, yêu
mến, đãi ngộ, nâng đỡ, đùm
bọc của người đời, một
số con hát mới có được
chút tiếng tăm, đã vội vã quên đi
cái quá khứ “xướng ca vô loại”
của mình, trở nên hãnh tiến, ngông
cuồng, có thái độ “chảnh”, xem
trời bằng vung, tuyên bố vung vít, bất
chấp cái ngu dốt, vô học của mình đang
hiện một đống lù lù trên gương
mặt cả thộn “bấm ba ngày không ra một
chữ gì”! Đó là thái độ vô
tư cách “ăn cháo đái bát”.
Đàm Vĩnh Hưng là một điển
hình cụ thể của cái đám con hát
“ăn cháo đái bát” ấy !
Ông Đinh Lâm Thanh, nhà văn, nhà đấu tranh,
Chủ tịch Hội Văn Hóa Người
Việt Tự do, từ Pháp quốc viết
về tên này trong bài “Không thể khoanh tay làm
ngơ” đã đặt câu hỏi: “Tên cộng
sản con này dựa vào đâu để ngông
nghênh, giở trò xỏ lá và ngạo
mạn trước sự phẫn nộ của
cộng đồng người Việt?”
Tên Đàm Vĩnh Hưng này tên thật là
Huỳnh Minh Hưng, sinh năm 1971, học lực
chưa qua bậc Trung học phổ thông,(trường
Ngô Quyền, quận Tân Bình) hành nghề
hớt tóc dạo ở vĩa hè làm
kế mưu sinh độ nhật. Hắn nguyên là
một gã “bóng” (pê đê). Ai đã đến
hắn cắt tóc một lần là tởn
tới già vì vừa hớt, hắn
vừa sờ soạng, vuốt ve làm khách
rùng mình, nổi da gà.
Một thời gian dài ế khách, không thể
kiếm ăn bằng nghề hớt tóc
được nữa, tháng 9/2000, hắn
bỏ dao kéo, tông đơ, liều mạng thử
thời vận, đi thi tuyển lựa giọng
ca trẻ do Nhà hát Bến Thành tổ
chức để mong được có một
sự đổi đời.
Với chất giọng ca rè, nhựa của
người “lại cái”, mà một thính
giả tên Daniel Hayes trong “Hội những
người ghét Đàm Vĩnh Hưng”
đã phê bình: - Chẳng nhẻ lại
thành lập hội “Cấm mợ Đàm
hát nhạc vàng” (forbid Madame Dam to sing ‘blue melody’)
hoặc “Mừng Mợ Đàm nghỉ
hưu để năm sau đẻ con” (Support Madame Dam
retire to give birth) không biết vì sao Ban Giám khảo
lại khoái, đã chấm cho hắn
đoạt giải nhất. Trước đó,
hắn cũng đã cố đấm ăn xôi,
dự thi 7 lần rồi đều bị rớt
đài ngay từ phút đầu. Lần
thứ 8 này Ban Giám khảo hoặc ngủ
gục hoặc thích loại “đồng bóng”
có chất giọng bán nam, bán nữ mà
chấm cho hắn đậu chăng?
Từ đó hắn đổi họ tên theo
Tàu là Đàm Vĩnh Hưng. Nhưng
thường được gọi là
Mợ Đờm.
Khi vừa nổi tiếng ít lâu, với bản
chất vô học và tính khí của
thằng “gay”, hắn bắt đầu
để lộ ra cái ngạo mạn của
thằng ngu dốt, ăn mặc lố lăng,
lập dị và bắt chước “ăn theo
nói leo” các tài tử Hollywood, tuyên bố
rất ngông cuồng, gây “sốc” cho nhiều
người, như câu nói: “Người sinh con
cho tôi không được biết mặt tôi”.
Một khán giả có nickname Lavender8 trên webtretho bình
phẩm rằng: “Ḿnh tin là Đàm Vĩnh Hưng nói
điều anh ta nghĩ chứ chẳng cố t́nh nổ
đâu. V́ ḿnh quen một vài người là gay, nhưng
vẫn muốn duy tŕ ṇi giống. Có người chọn
cách vẫn lấy vợ và sinh con để che mắt thiên
hạ. Có người chọn con đường thuê
người khác sinh con rồi lấy con về nuôi! C̣n
ĐVH không cho người kia biết mặt th́ một là
thụ tinh nhân tạo, hai là tiếp xúc trực tiếp
nhưng trong bóng tối…”.
C̣n nickname nguyenkids th́ tức tối: “Phát ngôn của Mr.
Đàm về việc sinh con là ích kỷ, vô trách nhiệm.
Người như vậy làm sao làm cha được???”.
(Vietnam Net 15/7/10)
Một thính giả khác, nickname Sỏi Đá
trên trang mạng Trái tim Việt Nam, búa thẳng
tay: “Nh́n cái mặt thằng Đờm Vĩnh Heo đă
giống mặt lợn rồi, lại vô phúc mà nghe phải
cái giọng nó th́ không khác ǵ tiếng lợn kêu!!! Lợm
quá....”
Về đời tư của con hát họ Đàm
này, hắn muốn múa may quay cuồng, phát
ngôn lếu láo ra sao là chuyện của nó,
mặc kệ, chẳng ai quỡn mà phí
thì giờ lý đến làm chi cho nhiệt.
Nhưng kể từ lúc Đảng ta thò
cánh tay lông lá vào cuộc đời ca
hát của nó để lợi dụng và
giật dây, điều khiển nó như một
mũi tên tẩm độc bắn phá vào
thành trì cộng đồng hải ngoại
của ta thì vấn đề trở khác
đi, phải đề cao cảnh giác.
Đảng đã đánh bóng hắn lên
tới hạng “siêu sao” để ngang tầm
“đỉnh cao trí tuệ”, phong chức cho
hắn là Chủ tịch Hội Nghệ sĩ Nhân
dân Thành Hồ và vạch ra một kế hoạch
rất bài bản, bố trí cho hắn xuất
ngoại để thực thi Nghị quyết 36.
Bắt đầu từ đó, nơi nào
có người Việt tị nạn định
cư là có mặt hắn xuất hiện
với thái độ ngạo mạn, phát ngôn
hỗn xược .
Và câu hỏi của nhà văn Đinh Lâm Thanh “tên
cộng sản con này dựa vào đâu?”
đã được trả lời một
cách chính xác, rõ ràng.
Nhiệm vụ của con hát họ Đàm này
là gì?
Nhà văn Đinh Lâm Thanh vạch rõ: “Trên lãnh
vực văn hóa nghệ thuật, cộng sản
Hà Nội đặt trọng tâm mượn câu
ca tiếng hát và nhất là lợi dụng
phái nữ (duyên dáng áo dài, thi hoa
hậu…) để lồng vào đó chương
trình tuyên truyền và ca tụng chế độ
như vinh danh già Hồ và đảng khốn
nạn Cộng sản Việt Nam. Các âm mưu này
không ngoài mục đích mời gọi
người Việt hải ngoại hãy quên đi
quá khứ, bắt tay hòa giải hòa
hợp và đem tiền về nuôi chế
độ. Tóm lại, cái gọi là kiều
vận của Nghị quyết 36 không gì khác
hơn là việc tạo ra những mối chia rẽ
giữa những người Việt Quốc
gia ở hải ngoại với nhau”.
Đúng vậy! Nhưng âm mưu chia rẽ
người hải ngoại này vừa
mới chớm thì đã bị bóc
mẽ và bị tẩy chay quyết liệt. Sau vài
lần đi diễn ở hải ngoại, Mợ
Đàm về nhà viết báo khoe khoang thành
tích và bêu xấu giới nghệ sĩ hải
ngoại trong một bài báo đăng trên báo
Nhân Dân và đưa lên mạng ngày 25/10/2007, nhan
đề: “Những chuyến bay sô trong Cạm bẫy
và đố kỵ”.
Trong bài viết này, Mợ Đàm kể về những
cạm bẫy và đố kỵ của một số ca
sĩ hải ngoại đối với hắn và ca
sĩ trong nước: “một nam ca sĩ đàn anh đă
ghét ra mặt v́ có cùng phong cách nhạc sôi động và cùng
hát Trái tim t́nh si; một nam ca sĩ trong vóc dáng của
một người nữ đă in tờ rơi bêu riếu
anh khắp nơi; nhiều người tổ chức “gài
bẫy” ca sĩ trong nước để chụp ảnh
với ư đồ xấu...” Mặc dù Mợ Đàm
không nói cụ thể tên tuổi nhân vật nhưng với
cách ám chỉ rơ mồn một của hắn cũng
không khó để đoán ra đó là ca sĩ Nguyễn
Hưng, Tuấn Anh, Bằng Kiều... Mợ Đàm c̣n
nói "huỵch toẹt" ra những chuyện hậu
trường của sân khấu hải ngoại: bỏ sô,
bầu tranh giành ngôi sao, ca sĩ đánh ghen... Sau khi bài báo
trên được đưa lên mạng, các nhân vật
bị ám chỉ đă phản ứng lại. Ca sĩ
Tuấn Anh gọi những phát biểu của Đàm
Vĩnh Hưng là “miệt thị và vô ngh́”.
Ngay sau đó, ngày 20/11, tại Little SaiGon, một
cuộc họp báo của một số ca sĩ
bị ám chỉ được tổ chức.
Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung đă đọc một tuyên
cáo “hài tội” Đàm Vĩnh Hưng, kêu gọi các nghệ
sĩ cùng kư tên vào bản tuyên bố không đứng chung
sân khấu với Đàm Vĩnh Hưng, kêu gọi các nhà
tổ chức, bầu sô hải ngoại không mời ca
sĩ này cho đến khi anh ta lên tiếng xin lỗi
tập thể nghệ sĩ và cộng đồng
người Việt hải ngoại trước
ngày 30/11/2007.
Mợ Đàm chối phăng: Bài báo
đó không phải của em viết!
Năm ngoái, tháng 3/2009, một chương
trình mang tên “Mr Dam & Friends” được
Đảng CS tổ chức rầm rộ ở
Úc châu cũng đã bị Cộng đồng
người Việt tị nạn Úc châu biểu tình
ngày 15/3/2007 quyết liệt chống đối
tẩy chay.
Rút kinh nghiệm những lần thất bại
trước, năm nay, 2010, Đảng ta quyết
“trường kỳ -kháng chiến” áp dụng
phương pháp thực thi “Cải cách
ruộng đất” năm 1954, cho cán bộ
nằm vùng “bắt rễ”, “xâu chuỗi”,
“ăn sâu” trong cộng đồng người
Việt, mở chiến dịch “xuất cảng liên
tục” những chuỗi trình diễn từ
Dallas, Atlanta, Seattle, Bắc Cali (San Jose), Nam Cali (Anaheim),
Sacramento, Boston… theo kế sách “mưa dầm thấm
đất”. Hồ chí Minh đã dạy cho
đám đệ tử:
- Nói láo một lần chưa tin thì nói
láo một trăm lần, một ngàn lần
ắt phải tin!
Loài dòi bọ nếu không có môi
trường dơ bẩn thích hợp thì
không thể làm tổ đẻ trứng, sinh sôi
nẫy nở được. Những cán
bộ văn công như Mợ Đàm… do cộng
sản gửi ra hải ngoại thi hành độc
kế nếu không có đồng đảng,
đồng bọn cư ngụ tại chỗ lót
ổ, vẽ đường cho hưu chạy thì
cũng chẳng làm được trò
trống gì. Trường hợp con hát
Ái Vân năm xưa, thằng hề Hoài Linh bây
giờ… là những kinh nghiệm cay
đắng, chua chát cho người Việt hải
ngoại suy nghĩ.
Vậy đồng đảng, đồng bọn của
chúng là ai ở hải ngoại này?
Nhà tranh đấu Đinh Lâm Thanh đã vạch
mặt chỉ tên rất rõ ràng. “Đó
là những cá nhân hay nhóm cộng sản
nằm vùng, chúng lập ra những tổ
chức văn hóa “vô vị lợi” mục
đích để xin tiền nhà cầm quyền
địa phương, đồng thời nhận
tài trợ của các cơ quan ngoại giao
việt cộng - còn gọi là cơ quan buôn
lậu và bán visa – để thi hành
chương trình kiều vận, chống phá
cộng đồng quốc gia chúng ta”.
Ngoài đồng bọn chúng ra, thành phần
ủng hộ chúng mới chính là mội
trường tốt cho chúng hoạt động
đắc lực trong nhiệm vụ tuyên
truyền, lũng đoạn, phá nát những
tổ chức cộng đồng quốc gia chúng
ta.
Thành phần ủng hộ chúng là ai?
Vẫn nhà văn Đinh Lâm Thanh, chỉ rõ: “Không kể đám thuộc gia
đình dòng họ cán bộ trong các cơ
quan ngoại giao, thành phần công an, mật vụ,
những tay cò mồi, những tay hợp
tác làm ăn với Việt cộng, du học
sinh đỏ… bị lôi kéo đến ngồi cho
đông rạp thì một số người
Việt Quốc gia, có khi gốc thuộc tỵ
nạn H.O lại vác mặt đến đây,
mới là điều đáng nói.
Đám người này quả là không
có trái tim và đầu óc họ suốt
cuộc đời tỵ nạn của họ chỉ
nghĩ đến “đôi đũa và chiếc
giường”. Chúng ta phải kéo thành
phần này ra khỏi hỏa mù cộng sản,
thức tỉnh họ nhớ lại cái
nguồn gốc tủi nhục của những
ngày mất nước. Phải giáo dục
đám trẻ ăn phải bã cộng sản do
đám du sinh cấy vào đầu chúng,
cũng luôn có mặt trong các dịp này.
Kế đến là giới ca nhạc sĩ
mất gốc thường về Việt Nam kiếm
ăn và đứng chung với đám
văn nô đỏ mỗi khi chúng ra hải ngoại
trình diễn.
Cuối cùng là giới thương mãi,
báo chí, truyền thanh, truyền hình tiếp tay
cho giặc. Vì một chút lợi nhuận
về in ấn, thương mãi, quảng cáo
mà một số cơ sở in bích
chương, các tiệm băng nhạc bán vé
vào cửa, quảng cáo trên các đài
phát thanh, phát hình đã cổ võ cho tên
việt cộng con Đàm Vĩnh Hưng cũng
như đồng bọn trong những lần tổ
chức mà điển hình là các
buổi văn nghệ ngày 24/7/2010 tại đại
hí viện Anaheim sắp đến đây. Chính
các thành phần này mới là cánh
tay đắc lực phục vụ cho kế
hoạch kiều vận văn hóa đỏ của
cộng sản.”
Nhà tranh đấu Đinh Lâm Thanh kêu gọi thành
lập một “Một Mặt Trận Chống Văn
Hóa Vận cộng sản” có tính cách
toàn cầu với sự góp mặt
của tất cả thành viên từ các
tiểu bang Mỹ, Canada đến các quốc gia Liên
Âu cũng như Nhật Bản, Úc Đại
Lợi và Tân Tây Lan… để các cộng
đồng người Việt khối Tự Do
đều có một chương trình hành
động đồng nhất yểm trợ
đắc lực cho nhau mỗi khi bọn “văn
công đỏ” xuất hiện.
Báo Thanh Niên trong nước, trong một bài
phỏng vấn Mợ Đàm mới đây qua
điện thoại, đã đặt một
cái “tít” rất “hot”:
“Đàm Vĩnh Hưng không thể biểu diễn
tại Mỹ vì bị chống đối dữ
dội”?
Tờ báo viết: “Không ít tờ báo
hải ngoại khẳng định nguyên nhân một
số cuộc hũy sô hay sô diễn thất bại
tại Mỹ gần đây là do những cuộc
biểu tình chống phá Đàm Vĩnh
Hưng, một số chương trình sẽ và
đang diễn ra tại Atlanta, Anaheim, Sacramento, Dallas… trong
tháng 7 này phải cắt hình và tên
Đàm Vĩnh Hưng xuống vì sự an
toàn của sô diễn. Có không ít sô đã
mời Đàm Vĩnh Hưng tham gia
đứng trước nguy cơ “bể” lúc
nào không hay dù ca sĩ trong nước
đã đến Mỹ chờ ngày biểu
diễn”.
Câu hỏi của PV: Có rất nhiều
người cho biết vì ngại ảnh
hưởng từ các vụ chống
đối nên các bầu sô tại Mỹ đành
phải bỏ tên và hình Đàm Vĩnh Hưng
trong một số chương trình lớn vào
tháng 6 và 7. Sự thất thế nào?
ĐVH: Tôi hiện giờ vẫn giữ đầy
đủ lịch biểu diễn như đã ký.
PV: Nhưng có thông tin nói rằng 2 sô tại
Atlanta và Boston tháng 6 vừa qua anh không thể
có mặt dẫn đến sô diễn thất
bại?
ĐVH: Về 2 chương trình này, tôi
khẳng định tôi không nhận sô nào trong
tháng 6 cả. Tôi rời Việt Nam đến
Mỹ ngày 2/7 kia mà!
Rõ ràng tên cộng con Đàm Vĩnh Hưng
này đã nói láo như Vẹm. Khi hay tin
đoàn văn nô họ Đàm này sẽ
đến trong tháng 6, Cộng đồng Việt Nam
tại Massachusetts đã lập tức ra Thông
báo kêu gọi mọi người tẩy chay
chương tình “Văn Hóa Vận” của văn
công đỏ họ Đàm và Ủy Ban Vận
động chống “Văn Hóa Vận” đã
đi đến những nơi bầu sô đã
ký hợp đồng để vận động
họ tiếp tay hưởng ứng lời kêu
gọi và đã đạt được
kết quả mỹ mãn. Cộng Đồng
người Việt ở Atlanta cũng hành
động tương tự . Và cũng
đã thành công tốt đẹp trong việc
tẩy chay bọn văn công đỏ. Atlanta và Boston
đã đi hàng đầu trong việc bẻ
gãy mũi tên tẩm độc họ Đàm.
Thống báo kêu gọi của Cộng Đồng
Việt Nam tại Mass ngày 5/6/2010 có đoạn
viết như sau:
“Với tinh thần yêu tự do, dân chủ của
người dân Việt Nam tại tiểu bang Massachusetts,
chúng con các thanh niên và sinh viên Việt Nam được
sự ủng hộ của các đoàn thể dưới
đây tha thiết kêu gọi quư vị đồng
hương cùng góp tay ngăn chặn hành động tuyên
truyền “Văn hóa Vận” của CSVN. Để cộng
đồng chúng ta tại Massachusetts luôn là một khối
thống nhất, cương quyết không để
chế độ CS xuất hiện và tồn tại
nơi mảnh đất tự do của ḿnh.
Chương tŕnh bao gồm:
1) Phổ biến rộng răi thông tin này ra dư luận và
cộng đồng người Việt hải ngoại.
2) Thông báo ngay cho ban đại diện cộng đồng
nếu đảng cs có bất kỳ hành động
đánh phá vào cộng đồng Việt Nam.
3) Không mua vé, không bán vé, không cho mướn dụng cụ âm
thanh và không cho mướn chỗ để văn công
của đảng cộng sản không thể hoạt
động tại Massachusetts
4) Nếu họ vẫn ngoan cố tổ chức, chúng con
kêu gọi quư đồng hương cùng chúng con biểu
t́nh để chống lại “Văn Hóa Vận” cũng
như nghị quyết 36 của đảng cộng
sản Việt Nam
**. Chúng con trân trọng cám ơn các cơ sở kinh doanh
dưới đây đă v́ cộng đồng mà từ
chối hợp tác với chương tŕnh “Văn Hóa
Vận” của cộng sản Việt Nam
- Các vị chủ nhân nhà hàng China Pearl tại Quincy
(Địa điểm trình diễn)
- Anh chị Mỹ Xuyên Gift Shop tại Boston (Địa
điểm bán vé)
- Chị Tracy Phạm tại Worcester (Địa
điểm bán vé)
TM/Ban Vận Động Chống Văn Hóa Vận CSVN
Trân trọng thông báo
Mỹ Phương Vơ
Văn công cộng sản sẽ không có đất
dụng võ ở hải ngoại nếu
người Việt tỵ nạn ở
những nơi khác đều có tinh thần
chống cộng quyết liệt, dứt khoát
như Atlanta và Boston.
Ngày xưa, để bài trừ nạn
cờ bạc, làng xã đã đặt
ra “lệ” trừng phạt những
người tham gia đánh bạc bằng cách
đánh đòn bằng roi:
Người đánh (bạc) một roi,
người coi một chục (roi)
Ông bà ta quả thật chí lý khi định ra
cái “lệ” như thế.
Ngày nay, nếu không có người đi coi
thì bọn con hát, bọn văn công đỏ
làm sao có thể xâm nhập, thi hành nghị
quyết 36 để làm công tác “kiều vận”,
“văn hóa vận”.
Nói rộng ra, các phương tiện tuyên
truyền của cộng sản như sách, báo,
phim ảnh, băng nhạc… nếu chúng ta đều
đồng lòng tẩy chay, không mua, không coi, không sao
chép thì bọn chúng chắc chắn
phải “bó tay chấm cơm”mà thôi.
Có lẽ chúng ta phải áp dụng cái
“lệ” làng khi xưa để bài trừ âm
mưu của Việt cộng dùng ca nhạc để
ru ngủ và chiêu dụ người Việt tỵ
nạn nhẹ dạ, mất lập trường
chống cộng mà cách đây 35 năm khi bỏ
nước ra đi đã nung nấu trong tim,
bằng cách trừng phạt roi:
“Thằng hát một roi, người coi phải
một chục (roi)”
Đã ba mươi lăm năm rồi, đã
trãi qua nhiều đau khổ, cay đắng,
tủi nhục với bọn cộng sản lọc
lừa khát máu rồi, chứ không phải
một ngày, một bữa mà nói
rằng “tôi lầm”.
Đối với bọn người “không có
trái tim” chỉ biết lợi nhuận đã
đứng ra làm bầu sô, bảo bọc,
mời gọi đám văn công đỏ sang
trình diễn và bọn người chỉ
biết “đôi đũa và cái giường”
sẵn sàng bỏ tiền trăm ra mua vé đi
coi, ủng hộ chúng, nuôi chúng cho mập, mà
không nghĩ đến sự di hại về lâu,
về dài cho con cháu bị tiêm nhiễm cái
bã cộng sản vô cùng độc hại thì
chỉ còn có nước nọc chúng ra
đánh đòn vào mông thẳng tay
chứ không thể kêu gọi, giáo dục gì
được nữa.
Một Trần Trường trong quá khứ
đã quấy nhiễu và làm mất thì
giờ của chúng ta một cách vô bổ. Chỉ
cần vài người đến bợp tai,
đá đít nó vài cái là xong.
Đơn giản như thế. Nếu không thể công
khai dạy cho nó biết thế nào là lễ
độ thì ta cứ âm thầm. Nó biết, ta
biết, Trời đất biết.
Ngày xưa, cả một triều đình nhà
Hán cứ ngồi than khóc trước
sự lộng hành lấn quyền vua của tên
Thừa tướng Đổng Trác, Tào
Tháo đã một mình cầm dao vào
thích khách là xong. Chuyện thành bại
tính sau.
Ngày nay, người Việt hải ngoại, muôn
người như một đều nói “KHÔNG”
với cộng sản trong mọi trường
hợp, mọi nơi, mọi lúc thì công
cuộc chống cộng, giải thể chế độ
cộng sản sẽ “bất chiến tự nhiên
thành". Khỏe re như bò kéo xe!
Nhưng thử hỏi bạn: - Có dám nói
“KHÔNG” với Việt cộng không? Hay là giữ
thái độ làm thinh để cho an toàn khi
“áo gấm về làng” ăn chùm khế
ngọt.
Câu trả lời của bạn “YES
or NO” sẽ là
lời giải đáp đầu tiên cho bài
toán chống “Văn Hóa Vận” của Việt
cộng hiện nay và cũng là điều
kiện ắc có và đủ để
giải thể đảng cộng sản ngày mai.
Hy vọng bạn sẽ mạnh dạn nói tiếng “KHÔNG”
thật dõng dạc
không một chút rụt rè.
Nguyễn Thanh Ty (Boston, 18/7/10)

LưTống trong cuộc biếu t́nh chống văn hóa vận ngày 24.04.10 tại Nam Cali

Nam cali 24.07.10

Nam Cali 24.07.10


„ chị „ Lư Tống
